Yerry Mina: 'Tôi muốn làm nên lịch sử'

Phỏng vấn
Typography
  • Smaller Small Medium Big Bigger
  • Default Helvetica Segoe Georgia Times

Nhà báo Roger Torelló của Mundo Deportivo có buổi phỏng vấn Yerry Mina trước khi lên máy bay trở về Colombia chuẩn bị cho World Cup.

Điều gì giúp cậu cân bằng trong những ngày tháng đầu tiên ở Barça?

Cảm ơn Chúa vì đã đưa tôi đến đây và tôi cảm thấy rất vui vì được chơi cùng những cầu thủ vĩ đại này. Bây giờ tôi đang nghĩ về World Cup

Cậu có nhận ra sự thay đổi giữa bóng đá ở Brazil và Tây Ban Nha và cao hơn nữa là lối chơi đặc trưng của Barça?

Điều này có một chút khó khăn. Chúng ta đều biết bóng đá ở Nam Mỹ thì chậm hơn và ở đây thì mọi thứ đều nhanh hơn, năng động hơn, nhưng từng chút một tôi đang cố gắng tập luyện chăm chỉ để thích nghi nhanh nhất có thể và tôi hy vọng sẽ tiến triển.

Cậu không thường xuyên ra sân nhưng trận đấu với Levante cậu có mặt. Cậu có nghĩ rằng còn quá sớm để đưa ra kết luận về bản thân?

Trong hay ngoài sân là một thế giới khác nhau. Tôi đến vào giữa mùa giải nên cũng gặp khó khăn. Tôi đã hòa nhập tốt với đồng đội của mình nhưng bây giờ tôi phải chứng minh cho mọi người thấy lý do tại sao tôi ở đây và làm tốt kể cả từ giai đoạn tiền mùa giải tới.

Cho đến hiện tại Pique và Umtiti đã là cặp trung vệ ăn ý. Mới 23 tuổi, cậu có thấy bản thân đủ kiên nhẫn và tham vọng để cạnh tranh không?

Có chứ, tôi dồn hết ham muốn cả đời cho việc đó. Tôi có những 'sư phụ' là đồng đội, họ chỉ dạy tôi mỗi ngày giúp tôi bình tĩnh. Tôi biết rằng việc khởi đầu sẽ không dễ dàng gì, nhưng cứ tập trung vào công việc thì trái ngọt sẽ đến thôi.

Có khả năng Arthur sẽ đến vào mùa hè này và có thể cậu sẽ phải nhường suất trong đội của mình. Cậu có cân nhắc đến việc đá dưới dạng cho mượn, hoặc trở thành người không thể thay thế trong đội?

Rời khỏi Barça không có trong suy nghĩ của tôi. Nó cũng sẽ không xảy ra. Tôi muốn thành công ở đây, học hỏi các đồng nghiệp hàng ngày và tiến bộ lên. Điều đó không dễ dàng gì bởi Barça là đội bóng xuất sắc nhất thế giới và luôn đòi hỏi ở bạn phải chiến thắng, nhưng đó cũng là một thách thức hấp dẫn.

Những điều đó đã bị ảnh hưởng thế nào sau trận đấu với Levante?

Có, thật sự là chúng ảnh hưởng đến tôi. Nó khá phức tạp kiểu bạn muốn làm mọi thứ, bạn muốn trở lên tốt đẹp và thỉnh thoảng bạn không làm được và bạn mắc lỗi bởi vì bạn thích thể hiện hoặc bởi vì mọi người trong đợi vào bạn. Và khi bạn muốn chứng tỏ 100% khả năng của mình nhưng điều đó không theo ý muốn, bạn phải xóa đi kí ức đó và quay lại với thực tại.

Cậu đang ham muốn thể hiện nhiều điều thế cơ à?

Vâng, theo nghĩa đó thì tôi đã thất bại bởi vì tham lam. Tôi đã muốn thể hiện, nếu tôi chuyền một đường bóng tôi muốn nó chuẩn xác hết nhưng điều đó không xảy ra. Tôi đã quay trở lại với thực tại, tôi đang suy nghĩ về tương lai và điều gì sẽ tới với mình.

Giờ cậu đã ở đây được vài tháng rồi, Barça có giống với tưởng tượng của cậu không?

Barcelona hơn những gì tôi tưởng tượng, nó là điều gì đó tuyệt nhất xảy ra với tôi và tôi đang tận hưởng triệt để. Tôi hạnh phúc ở đây và trong đầu tôi không có mắc mớ gì khiến tôi phải rời bỏ nó cả. Tôi muốn làm nên lịch sử và tôi muốn chinh phục cùng huấn luyện viên các giải đấu.

Ấn tượng của cậu khi được chơi bên cạnh những Messi, Iniesta, Suárez, Coutinho, Piqué...

Nó là một cái gì đó vi diệu, được chơi bóng với họ khiến bạn cảm thấy đặc biệt lắm, tuyệt vời cực kỳ. Bạn phải tận hưởng nó từng ngày vì ta không thể biết được điều gì sẽ xảy ra giống như Andres đã rời bỏ chúng ta. Tôi có quá ít thời gian với anh ấy, nhưng điều anh ấy đã làm với tôi là mãi mãi trong tim tôi.

Cậu sẽ rất nhớ Iniesta trong phòng thay đồ?

Rất nhiều đấy. Anh ấy là một người rất khiêm tốn, kể từ khi tôi đến đây anh ấy đã chăm lo cho tôi. Tôi có kí ức đẹp về Andres và giờ tôi hy vọng được gặp anh ấy ở World Cup.

Vậy ở Barcelona, cậu thích điều gì nhất?

Tôi hầu như ít ra ngoài, nhưng từ những quan sát của mình tôi thấy mình đang ở một bên là biển một bên là những người hâm mộ. Thật vui khi đi trên phố nhận được sự hỗ trợ của mọi người. Tôi đã rất ấn tượng với buổi đón tiếp ra mắt của mình.

Điều gì đọng lại ở Camp Nou chật kín trong ngày chia tay Andres?

Khó tả lắm. Khi chúng tôi khởi động, tôi lại gần Iniesta và nói: "Anh vĩ đại lắm người anh em" rồi hồi hộp chờ đợi mũi anh ấy đỏ lên. Và rồi anh ấy trả lời tôi: "Yên lặng nào người anh em, tôi giữ cậu trong tim mình và theo dõi nó". Hãy tưởng tượng rằng một cầu thủ vừa đến có vài tháng được chơi với anh ấy và giờ nghe anh ấy nói thế thật là tuyệt vời lắm chứ.

Ai sẽ hỗ trợ cậu trong phòng thay đồ khi mọi chuyện trở lên tệ đi?

Vài lần tôi cảm thấy tồi tệ, thật ra ít thôi vì chúng tôi là một gia đình lớn, luôn chăm sóc lẫn nhau, đặc biệt là Jordi Alba, người luôn luôn gọi tôi là bạn thân. Hoặc Paulinho, Leo, Suarez nữa, họ đều tuyệt vời trong phòng thay đồ.