Menu
25-02 2012

Chương 3: Nhỏ nhất trong tất cả

Một buổi trưa hè 1992

Mặt sân Grandoli gần như là trơ truị. Một mảnh đất rộng "mênh mông" với một ít những đám cỏ sát đường biên. Hai khung thành còn tệ khủng khiếp hơn thế nữa, cả hàng rào lẫn nhà tắm và phòng thay đồ.

Ngoài sân vận động cũng chả khá hơn là bao; rất nhiều tiệm rửa xe mọc ngổn ngang trên con đường giao nhau với Guitíerrez Avenue, tiệm bán lốp, sửa bánh xe, nó là dấu hiệu khai báo,'kim loại đã mua nơi này - hay từ khác là phế liệu, thậm chí còn có một mẩu quảng cáo tông con chó cho dịch vụ chăm sóc. Phía sau của tất cả: là một cái tháp cổ kính nổi tiếng, phát hiện bị bỏ rơi mặc dù quanh đó khá nhiều những ngôi nhà, nhỏ cũng có, lớn cũng có, mọi thứ dường như đã mất đi nét duyên dáng của nó, cỏ dại mọc lai láng giữa những vết nứt bê tông, rác rưởi được "nấu" giữa những trưa hè, những người già không có gì để làm, trẻ em cũng chẳng còn tung tăng dạo chơi, đạp xe đạp khi chiều xuống. "Người dân quanh đây đã thay đổi quá nhiều." Người lớn tuổi nhất ở đây còn nói thêm: "Các tội phạm đã di chuyển đến đây cư ngụ. Vào ban đêm, đó là một điều ngu ngốc và đáng sợ khi đi trên con đường này".

Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy. Cứ 3 giờ trưa thì sân bóng vắng tanh. Những đứa trẻ từ các trường lân cận, những người đến chơi thể thao tại số 8 Abanderado Mariano Grandoli Physial Education Centre (được đặt tên sau khi một tình nguyện viên trong cuộc chiến tranh năm 1865 đã giành cả cuộc đời của mình cho đất nước ông yêu), đều ra về và chỉ trở lại lúc 5 giờ chiều. Người duy nhất ở lại là một giáo viên, trong một chiếc áo sơ mi trắng, quần xanh. Ông chỉ tay, khoảng 150 mét hay xa hơn tí, hướng về phía nhà Ngài Aparicio, HLV đầu tiên của Lionel Messi. Aparicio mở cửa với đôi bàn tay ướt nhèm, ông đang chuẩn bị một bữa ăn cho người vợ mù của mình, Claudia, nhưng vẫn mời những vị khách lạ của mình vào nhà. Bốn chiếc ghế bành, một con chó to lớn màu trắng và một bộ sa lông chiếm một góc nhất định trong căn phòng thưa thớt bị chi phối bởi một máy truyền hình cũ. Salvador Ricardo Aparicio năm nay 78 tuổi, có 4 người con, 8 đứa cháu và 4 đứa chắt, trên khuôn mặt ông hiện rõ vẻ mệt mỏi, với cái bóng của bộ ria mép, cơ thể của ông teo tóp lại như cọng dây thép, giọng nói và bàn tay ông run rẩy. Ông đã làm việc cả cuộc đời mình trên đường sắt. Khi còn bé, ông khoác chiếc áo số 4 và chơi cho Club Fortin , hơn 30 năm trước đây, ông huấn luyện đội trẻ ở sân vận động dài 40 rộng 8 mét Grandoli.

Ông đã huấn luyện hàng trăm trẻ em, bao gồm Rodrigo và Matías [hai người anh trai của Messi]. Rodrigo chơi trong vai trò tiền đạo còn Matías thì hậu vệ. Bà ngoại Celia thường chở họ đi tập vào mỗi thứ Ba và thứ Năm. Và một buổi chiều mùa hè, Leo đi cùng với họ.

"Tôi cần một cầu thủ nữa để hoàn thành đội '86s '[đội bóng của những đứa trẻ sinh ra vào năm 1986]. Tôi đã chờ đợi cầu thủ cuối cùng với chiếc áo cầm trên tay trong khi phần còn lại đang làm nóng. Nhưng cầu thủ cuối cùng không xuất hiện nhưng có một đứa trẻ đang đá bóng rầm rầm vào tường. Như bị dồn vào thế chân tường...tôi tự nói với mình "khốn nạn thật" không biết...thằng nhóc này có biết đá bóng không nữa. Vì vậy, tôi đã đi nói chuyện với bà của nó, người khá am hiểu bóng đá, và tôi nói với cô ấy: "Cho tôi mượn cháu của chị được không "Bà ấy rất muốn nhìn thấy đứa trẻ xuất hiện trên sân cỏ. Cô ta đã hỏi tôi nhiều lần với ý định cho Leo thử chân. Bà ấy đã từng dùng đủ mọi cách giải thích cho tôi biết anh chàng này tài năng như thế nào. Nhưng người mẹ, hay người dì gì đó, tôi không thể nhớ, không muốn cho cậu ấy chơi: "Nó còn rất nhỏ, còn những đứa khác thì rất lớn." Để trấn an cô ấy tôi đã nói rằng: "Tôi sẽ xếp nó đá ở đây, và nếu họ bắt đầu "tấn công" anh ta tôi sẽ dừng trận đấu và đưa nó ra ngoài "

Và như thế, tất cả mọi thứ đi theo sự sắp đặt của Ngài Aparicio, nhưng gia đình Messi-Cuccittini có một cách nhìn nhận khác hoàn toàn: "Đó là Celia buộc Apa đưa Leo vào sân khi đội bóng đang thiếu người. HLV không thích ý tưởng đó bởi vì cậu ta quá nhỏ. Tuy nhiên, bà Celia khẳng định chắc như đinh đóng cột: "Hãy tung nó vào sân và anh sẽ thấy nó giỏi như thế nào. "OK" Apa trả lời, "nhưng tôi sẽ xếp nó đá gần đường biên để khi nó khóc, bà có thể tự chính mình thay nó ra."

Theo như được biết, mọi thứ coi như đã được giải quyết. Hãy trở lại câu chuyện của ông huấn luyện viên già này: "... Tôi đưa áo cho nó và nó mặc vào. Pha bóng đầu tiên tìm đến Leo, cậu ta nhìn nó rồi...không có gì xảy ra."

Don Apa, tên người ta đặt cho ông tại đây, rời khỏi ghế ngồi. Ông chỉ chỏ cái gì đó, Messi giật mình. Rồi ông đi về ghế ngồi và giải thích: "Nó thuận chân trái vì thế nó không thể khống chế bóng bằng chân phải." Ông tiếp tục "Quả thứ 2 bóng tìm đến đúng chân thuận, nó không chế bóng, đi bóng qua một cầu thủ, một người nữa rồi đến đứa thứ 3. Tôi hét lên 'Đá đi, đá đi'. Nhìn nó tôi có thể cảm thấy vẻ mặt sợ sệt, lo ngại. Nó sợ sẽ có ai đó chơi xấu nó nhưng Leo vẫn cố cầm bóng và đi tiếp. Tôi không nhớ rằng liệu nó có ghi bàn hay không nhưng trong đời tôi chưa bao giờ thấy một cầu thủ nhí nào có thể làm như vậy, đây là lần đầu tiên. Tôi nói với bản thân "Thằng này sẽ chẳng bao giờ bị thay ra." và tôi "chưa bao giờ thay Messi.

Ngài Aparicio biến mất vào phòng bên cạnh và quay lại với túi ni lông trên tay. Ông bắt đầu "lục lọi" những kỷ niệm của cuộc đời mình. Cuối cùng Apa cũng tìm thấy hình ảnh ông đang tìm kiếm: một sân bóng màu xanh, một đội bóng với đầy những đứa trẻ trong trang phục màu đỏ đứng trước người đàn ông khá trẻ trung Aparicio. Đứa nhỏ nhất trong tất cả: mặc cái quần trắng kéo cao gần lên tới...nách, mặc cái áo thì rộng giống như đang chùm cái mền, khuôn mặt tỏ vẻ nghiệm trọng. Đó là Lionel, cậu ta trông giống như một con chim nhỏ, như con bọ chét, cái tên người anh Rodrigo thường gọi.

"Leo sinh năm 87' nhưng chơi cùng với lứa 86'. Cậu ta có tầm vóc nhỏ nhất và là người trẻ nhất, tuy nhiên lại nổi bật nhất trong tất cả. Họ thường "trừng phạt" Messi đau đớn, nhưng nó lại là một cầu thủ đặc biệt, với tài năng thiên bẩm. Có lẽ nó đã biết chơi bóng từ khi còn trong bụng mẹ. Khi trận đấu chuẩn bị bắt đầu, mọi người sẽ chen lấn chỉ để được thấy Leo chơi bóng. Khi nó có bóng, cậu ta sẽ phá hủy tất cả mọi thứ. Messi là một cái gì đó biến thứ không thể thành có thể, đội bạn dường như không thể ngăn cản anh ta. Nó đã ghi được bốn hay năm bàn gì đó trong một trận đấu. Trong trận gặp Club Amanencer, nó ghi được một bàn, và đó là bàn thắng mà bạn thường nhìn thấy trong quảng cáo. Tôi nhớ rất rõ: nó đi bóng qua hết mọi cầu thủ, kể cả thủ môn. Phong cách chơi bóng của Leo là gì hả? Giống như bây giờ vậy - tự do. Nó trông ra sao? Leo là một đứa trẻ đứng đắn, nó lúc nào cũng ngồi lặng lẽ bên cạnh bà ngoại. Chẳng bao giờ phàn nàn gì cả. Nếu họ làm tổn thương cậu ta, đôi khi nó sẽ bật khóc nhưng rồi lại đứng lên chạy tiếp. Đó là lý do tại sao tôi tranh luận với tất cả mọi người, tôi bào chữa cho Messi, khi họ nói rằng nó luôn muốn chơi bóng vì bản thân, hoặc là nó không có gì đặc biệt, hoặc rằng Messi ích kỉ và tham lam."

Vợ của ông gọi ông từ phòng kế bên, Ngài Aparicio biến mất và quành lại ít phút sau đó để kể lại nhiều kỷ niệm hơn nữa.

Giống cái video mà ông dường như không thể tìm thấy, với một số trận đấu của cựu thần đồng Messi - "Tôi thường sử dụng nó để dạy những đứa trẻ làm sao điều khiển trái banh khi nó nằm trong chân mình. Hay lần đầu tiên khi Leo từ Tây Ban Nha trở về thăm tôi. "Khi nó nhìn thấy tôi, nó phát cuồng. Tôi đi chơi với nó cả ngày và khi bước chân vào nhà, đồng hồ đã điểm sang 1 giờ sáng ngày hôm sau. Chúng tôi đã dành toàn bộ thời gian trò chuyện về bóng đá ở bển, Tây Ban Nha. Lúc đó, cả khu phố tổ chức một bữa tiệc nhằm tôn vinh Messi. Họ muốn giới thiệu nó với niềm tự hào ở sân Grandoli, nhưng cuối cùng Leo không thể đến. Sau đó nó gọi lại "Cảm ơn mọi người, nhưng để khi khác ạ."

Trong lúc nói chuyện, người HLV già nua này chẳng tỏ vẻ cay đắng, trái lại ông lại dành nhiều tìm cảm nói về cậu bé, người ông từng dẫn dắt nhiều năm về trước.

"Khi tôi nhìn thấy nó ghi bàn đầu tiên cho Barcelona trên truyền hình, tôi bắt đầu khóc. Genoveva con gái tôi, người ở phòng khác hỏi: "Bố có chuyện gì vậy?" "Không có gì", tôi nói, "Đó chỉ là cảm xúc thôi".

Aparicio kéo một thứ mà ông rất quý từ trong bọc ni lông ra. Một tấm hình về một chú nhóc, khoác trên mình chiếc áo rộng thênh thang, chân thì ngắn, trên tay thì đang cầm chiếc cúp, chiếc cúp lần đầu tiên Leo giành được. Chiếc cúp lớn gần bằng Messi.

Lúc đó Messi vẫn chưa bước sang tuổi thứ 5. Và trong lòng đất sân vận động Grandoli, cậu ta đã bắt đầu được trải nghiệm hương vị của các chiến thắng và thành công. Trong năm thứ hai, Messi thậm chí còn may mắn hơn khi được chính người cha đẻ của mình dẫn dắt. Jorge chấp nhận lời đề nghị của Giám đốc câu lạc bộ và phụ trách đội '87. Họ chơi với Alfi, một trong nhiều đội bóng xung quanh khu vực. Và họ giành chiến thắng tất cả mọi thứ: "Tất cả mọi thứ ở đây có nghĩa là: chức vô địch, giải đấu, giao hữu ... ' Jorge Messi nhớ lại với niềm tự hào trong vai trò vừa là một người cha vừa là một huấn luyện viên.

Ngoài đá bóng vẫn còn trường học. Ngôi trường của Leo ở số 66, General Las Heras trên con đường 4800 Buenos Aires Street. Messi thường được bà hay mẹ Celia đưa rước, nếu như họ bận thì dì Marceloa, hoặc bà hàng xóm Silvia Arellano, mẹ của Cintia, người bạn thân nhất của mình đưa đón. Họ đi bộ, đi ngang qua một sân vận động nằm kế bên doanh trại quân đội Communications Batallion121. Chưa tới 10 phút, họ đã có mặt tại trường.

Ngày nay, khi tiếp cận lối vào, lớp trẻ có thể được nhìn thấy hấp thụ trong bản vẽ. Hai trong số họ đang mặc chiếc áo in tên Messi. Trong sân trường các em trẻ nhỏ đang chơi, một đám những đứa mặc đồ trắng đang tập trung thi đấu một trận cầu nảy lửa. Hai bên đều có khung thành tuy nhiên bóng lại không có. Một cục giấy nâu vò lại được bao bọc với băng keo là thứ những đứa trẻ thay thế cho trái bóng. Họ di chuyển với một tốc độ loạng choạng, với không một chút lo ngại về nền sân xi măng. Nhìn họ chơi chẳng khác gì cuộc thi vượt chướng ngại vật, nhiều đứa mệt nhoài lăn ra. Trong số các cầu thủ có một người tên Bruno Biancucchi. Đó là người anh em họ của Leo. Chửi thề đầm đìa sau những nỗ lực, có mái tóc than đen nhìn chẳng hợp với khuôn mặt tí nào, đeo một chiếc bông tai màu trắng và màu hồng sọc, cậu ta được đánh giá là xuất sắc nhất tại ngôi trường này. Báo chí đã dành riêng một góc để viết và ca ngợi Biancucchi. Họ cho rằng anh sẽ là người kế nhiệm Leo. Huấn luyện viên cũng nói rằng, cậu ta lừa bóng rất giỏi, rằng anh có tài năng giống như người anh em họ vậy. Giống như Messi, cậu ta rất nhút nhát. Điều khác biệt duy nhất ông ta nhận ra giữa hai người họ là khả năng ghi bàn. Bruno cũng là một tiền đạo và trong tương lai cậu ao ước được khoác trên mình chiếc áo Barca một lần.

Một đám trẻ bâu lại thành vòng tròn. Họ muốn đưa ra ý kiến của họ về cậu bé một vài năm trước còn học ở đây. Đối với Pablo, mười một tuổi, không còn nghi ngờ gì nữa: "Anh hội tụ đủ những yếu tố để trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Hơn Maradona. Những điều tôi thích là tốc độ của Leo, thật không thể tin được 'Có điều gì đó khiến Agustín, 9 tuổi, lo ngại - một cái gì đó khiến nhiều người đàn ông tại xứ sở Tango này lo ngại "Maradona bắt đầu sự nghiệp tại Argentino Juniors còn Messi thì...Barca" Không cần phải tra dò, nơi đó cách quá xa Argentina. Ngay cả những đứa con gái, mặc dù ngại ngùng nhưng vẫn đến tham gia cùng. Và ở đây, ý kiến được chia ra. Một số thì cho rằng Messi đẹp trai, những người khác thì lại nghĩ rằng cậu ta quá lùn. Chuông reo và tất cả ra chơi. Những đứa trẻ bắt đầu rượt nhau xung quanh một cái cây to lớn. Tuy nhiên, Leo thường né tránh cái cây to lớn đó để tìm tới trái bóng mủ. Đối với anh những kỷ niệm tươi đẹp nhất tại ngôi trường này chính là những trò chơi với trái bóng kẹp giữa hai chân của mình. Messi cũng chẳng ngại ngùng gì khi cho biết anh học không giỏi.

Mónica Domina, giáo viên của Messi từ lớp 1 đến lớp 3 cho biết một thực tế: "Không, sự thật thì học lực của Leo rất yếu nhưng nó lại rất chăm chỉ. Lúc đầu, nó đã gặp khó khăn khi đọc, vì vậy tôi khuyên mẹ của Messi đưa nó đến một bác sĩ chuyên khoa. Trong các môn học khác, Leo cải thiện mỗi ngày một chút, mặc dù nó không có được kết quả tuyệt vời. Nó là một đứa trẻ trầm lặng, dễ thương và nhút nhát, một trong những học sinh nhút nhát nhất mà tôi từng giảng dạy trong sự nghiệp của mình. Nếu như tôi không lên tiếng, nó sẽ ngồi im lặng tại bàn của mình, bàn ở phía cuối lớp. Những đứa trẻ lớn tuổi hơn nó thường cạnh tranh giải đấu liên trường Rosario. Tất nhiên là nó chơi bóng rất giỏi rồi. Nó giành rất nhiều danh hiệu và huy chương, nhưng tôi không bao giờ nghe thấy Leo khoe khoang cậu ta thi đấu tốt như thế nào và kể về những bàn thắng."

nhoemnhieu

FCBVN

Đại diện thông tin của Cộng đồng Barçamania Việt Nam

Website: www.fcbarcelona.com.vn/diendan/index.php