Menu
18-02 2012

Chương 2: Bệnh viện Garibaldi

24 tháng 6 năm 1987

Một tòa nhà màu kem được xây dựng theo phong cách thế kỷ XIX chiếm một mưu hình chữ nhật ở số 1249 trên con đường Visasoro. Đó là bệnh viện của người Ý mang tên Giuseppe Garibaldi, tên của ông cũng vinh dự được tac tượng tại Rosario Plaza de Italia. Ông là một người nổi tiếng, được biết đến như "Anh hùng của hai thế giới", bởi vì trong thời gian sống lưu vong của ông ở Nam Mỹ, ông đã chiến đấu trong trận đánh dọc theo chiều dài của con sông Paraná.

Trong những phần này, chiếc áo nhuốm đỏ của ông để lại dấu ấn ở bất kỳ nơi nào ông đến, ví dụ Rosario và bệnh viện Buenos Aires, được thành lập bởi những người chính trị lưu vong, những người ủng hộ Mazzini, Garibaldi và công đoàn công nhân của họ. Bệnh viện Rosario phức tạp được khánh thành vào ngày 02 tháng 10 năm 1892 để phục vụ cộng đồng người Ý, mà tại thời điểm đó nó đại diện cho hơn 70% người nhập cư, những người đã đến từ phía bên kia của Đại Tây Dương. Ngày nay, đó là bệnh viện phụ sản tốt nhất trong thành phố. Nơi đây câu chuyện của Lionel Messi, con thứ ba của gia đình Messi-Cuccittini bắt đầu lúc sáu giờ vào một buổi sáng mùa đông.

Cha của anh, Jorge 29 tuổi là người đứng đầu bộ phận tại công ty sản xuất thép Acindar ở Villa Constitución, khoảng 50km bên ngoài Rosario. Celia, 27 tuổi, làm việc trong một xưởng sản xuất nam châm. Họ gặp nhau như bao giới trẻ trong khu phố Las Heras, trước đây được biết đến là Estado de Israel và ngày nay được gọi là khu phố San Martín, khu vực phía nam thành phố, nơi đây các cư dân nổi tiếng khiêm tốn, cần cù chăm chỉ. Cha của Celia, Antonio là một thợ cơ khí - ông sửa chữa tủ lạnh, máy điều hòa không khí và các mặt hàng điện khác. Mẹ bà, cũng được gọi là Celia, làm việc trong nhiều năm bằng nghề quét dọn. Ông nội của Messi, Eusebio thì dành phần lớn cuộc đời mình trong công trường xây dựng, bà nội, Rosa María, cũng là một người quét dọn. Hai gia đình cách nhau khoảng 100 mét. Giống như nhiều gia đình khác ở địa phương, họ có tổ tiên gốc người Ý và Tây Ban Nha. Tên họ Messi nguồn gốc đến từ đô thị Porto Recanati thuộc tỉnh Macarata của đất nước hình chiếc ủng, tại đây người dân đã chứng kiến sự ra đời của nhà thơ nổi tiếng Giacomo Leaopardi và giọng nam cao Beniamino Gigli. Nơi đây cũng là quê hương của Angelo Messi, người đã bỏ xứ ra đi trên một trong nhiều con thuyền bị ràng buộc bởi nước Mỹ vào cuối thế kỷ XIX, đ tìm kiếm một cuộc sống mới, tốt đẹp hơn trong thế giới mới, giống như rất nhiều người di cư khác mang vé hạng ba. Họ Cuccittinis cũng có nguồn gốc Ý, bên đằng nội . Mặc dù gia đình này đến từ Humid Pampas nhưng cũng đã đến định cư trong thành phố.

Cách thủ đô Buenos Aires khoảng 305km, với khoảng một triệu cư dân, thành phố Rosario là thành phố lớn nhất ở tỉnh Santa Fe, mở rộng dọc theo bờ sông Paraná. Thành phố Costanera chạy dọc theo con sông cho tới Cầu Sẽnora Nuestra del Rosario Bridge, cây cầu là sự kết nối giữa thành phố Costanera với Victoria. Paraná luôn luôn là một đường cao tốc quan trọng với thương mại ở con sông này: tại đây rất nhiều sản phẩm nông nghiệp được xuất khẩu tới Mercosur - như đậu nành, trong thời gian đó, mang lại sự giàu có sang trọng cho khu vực và chuyển đổi vải đô thị của khu vực. Các tòa nhà mới, tòa nhà chọc trời và nhiều biệt thự lớn mọc lên ở phía trước bãi biển và quanh con sông. Và vâng, Rosario là thành phố tuyệt hảo của xứ Tango. Một bức ảnh lớn với những đứa trẻ mặc đồ trắng được đặt tại đài tưởng niệm lá cờ, được xây dựng theo phong cách Xô Viết cũ, khánh thành vào năm 1957 để đánh dấu nơi mà Tổng Manuel Belgrano đã ra lệnh nâng cao lá quốc kỳ lần đầu tiên, ngày 27 tháng 2 năm 1812.

Rosario là một thành phố của những đứa cháu người di cư, khu nhà ổ chuột và nhà nước. Nhưng chúng ta hãy bỏ qua một bên những câu chuyện về người nhập cư, sự pha trộn của các nền văn hóa, ngôn ngữ và truyền thống, phong phú ở Argentina, để trở về với chủ đề Jorge - Celia, những người đã yêu nhau và hẹn hò khi còn rất trẻ.

Ngày 17 tháng 6 năm 1978 họ kết hôn trong nhà thờ Corazon de María. Khi đó, cả đất nước bị hấp thụ bởi World Cup, cho nên mặc dù cặp vờ chồng mới cưới này đi hưởng tuần trăng mật tại Bariloche nhưng họ vẫn đảm bảo rằng không bỏ lỡ trận cầu gữa Argentina vs. Brazil diễn ra ở Rosario. Kết quả cuối cùng của trận đấu là 0-0. Tám ngày sau, tại sân vận động Monumental của River Plate ở Buenos Aires, đội tuyển Argentina khi đó được dẫn dắt bởi César Luis Menotti, đội tuyển Argentina có biệt danh Albiceleste (nghĩa đen có nghĩa là "màu trắng và bầu trời màu xanh"), đã đánh bại Hà Lan với tỉ số 3-1 để giữ chiếc cúp vàng World Cup ở lại. Fillol, Olgún, Galvan, Passarekka, Tarantini, Ardiles, Gallego, Ortiz, Betoni, Luque và Kempes dường như "trục xuất" tất cả những kỷ niệm của Proceso de Reogarnización Nacional (giai đoạn cai trị quân sự) - giảm bất đồng chính kiến, hơn 30.000 công dân "biến mất", và những sự tra tấn khủng khiếp của Tổng Jorge Rafael Videla và chế độ độc tài quân sự, đã được phát động vào ngày 24 tháng 3 năm 1976 với việc sa thải Isabel Perón. Trên đường phố Buenos Aires, bạn vẫn có thể nhìn thấy từ "Imundo mundial" - một chữ "bẩn" - sơn trên sân cỏ một sân vận động với dòng chữ '1978 '.

Hai năm sau khi cuộc đảo chính, đất nước vẫn còn dưới triều đại khủng bố, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Celia và Jorge trở thành cha mẹ: Rodrigo Martín sinh ngày 09 tháng 2 năm 1980, con trai thứ hai của họ, Matias Horacio, được sinh ra trong một trong những giờ đen tối nhất của lịch sử đất nước Argentina. Ngày 25 tháng 6 năm 1982, chỉ mười một ngày sau khi cuộc chiến tranh Falklands kết thúc. Argentina thất trận, (649) người chết với thương vong hơn (1000) người, đây là nỗi ám ảnh đáng sợ nhất của những người đàn ông sống hơn 2 tháng trong lửa đạn.

Những người lính trẻ thiếu kinh nghiệm được trang bị đầy đủ, các tình nguyện viên gia sức biểu tình bằng lòng yêu nước với ước nguyện mong muốn người anh rời khỏi quần đảo Falklands, nơi mà họ chiếm đóng từ năm 1833. Hoạt động Rosario, tên của cuộc xâm lược người Argentina được dẫn dắt bởi tổng thống Leopoldo Galtieri ngày 02 tháng 4 năm 1982, là nỗ lực đánh lạc hướng chính quyền quân sự, khiến họ mất tập chung và chuyển hướng sang thảm họa chương trình kinh tế được giới thiệu vào năm 1980 - chính sách này đã dẫn tới 90% suy thoái, lạm phát trong tất cả các lĩnh vực của nên kinh tế xứ Tango, 1 sự gia tăng về nợ nần cho cả hai công ty tư nhân và nhà nước làm mất giá tiền lương, và đặc biệt bần cùng hóa các tiến bộ của tầng lớp trung lưu (đây là đặc trưng nổi bật của người dân Argentina so với các nước Mỹ Latin). Chiến tranh đã khiến cho đất nước quên những bộ phim truyền hình của quá khứ và bị nhấn chìm trong một làn sóng của chủ nghĩa yêu nước, nhưng Galtieri đã không chuẩn bị sẵn sàng cho người phụ nữ sắt Margaret Thatcher, cũng đã được đưa vào doanh trại quân đội Anh.

Trong một vài tuần, người Anh bị thúc thẩy phải tiêu diệt quân đội Argentina càng sớm càng tốt, thảm họa đó sẽ dẫn đến sự sụp đổ của chính quyền quân sự và lễ kỷ niệm dân chủ trong năm đó. Tuy nhiên, sự phục hồi của Malvinas - tên người Argentina cho Falklands - giúp Argentina kiên cố và tiếp tục hành trình Rosario, Parque Nacional de la Bandera (công viên lá cờ quốc gia), một tượng đài đã được xây dựng để tôn vinh "những người hùng sống trên quần đảo Malvinas ", và Hiến pháp năm 1994 đã liệt kê nó vào danh sách không được xóa bỏ. Tuy nhiên, vào năm 1983, cuộc bầu cử thắng lợi thuộc về để Raul Alfonsín, một trong những chính trị gia vẫn giữ khoảng cách của mình với quân đội, duy trì mục tiêu duy nhất của họ trong chiến tranh để củng cố chế độ độc tài.

Bốn năm sau, khi Celia đang mang thai đứa con thứ ba, tình hình vẫn còn nguy kịch. Trong Semana Santa (Tuần Thánh) năm 1987, Argentina đang trên bờ vực của cuộc nội chiến. Các carapintadas (nghĩa đen, vẽ mặt) - sĩ quan quân đội trẻ là đội trưởng của Đại Tá Aldo Rico - đã vực dậy chống lại chính phủ, yêu cầu chấm dứt tất cả các thử nghiệm pháp lý chống lại nhân quyền, vi phạm cam kết trong chế độ quân sự. Các chỉ huy quân sự không sẵn sàng tuân theo tổng thống. Những người dân xuống đường để bảo vệ dân chủ. CGT (Confederación General de trabajo - các công đoàn lao động) tuyên bố một cuộc tổng đình công. Ngày 30 Tháng 4, Raul Alfosín, phát biểu giữa đám đông tụ tập tại Plaza de Mayo, ông nói: "Ngôi nhà được sắp theo thứ tự, Chúc Mừng Phục Sinh" - một cụm từ đã đi vào lịch sử, bởi vì nó quá gần với sự thật. Không có quyền lực trong lực lượng vũ trang, tổng thống đã phải đàm phán với các carapntadas, đảm bảo cho họ một kết thúc tốt đẹp trên con đường mòn quân sự. Pháp luật của Obediencia Debida (do vâng lời) các cán bộ sĩ quan với nhiều tội ác man rợ đã được ân xá vì tất cả những gì họ làm đều tuân theo các "đơn đặt hàng" của cấp trên. Nó có hiệu lực vào ngày 23 tháng 06 năm 1987, cùng ngày mà Celia được nhập hộ sinh tại bệnh viện Garibaldi. Người con trai khác của cô - Rodrgio và Matias năm ở nhà với bà ngoại của mình, trong khi Jorge đi kèm với Celia đến bệnh viện. Sau khi có hai cậu cib trau, ông rất muốn có được đứa con gái, nhưng các nhiễm sắc thể đã ra lệnh họ bắt buộc phải có thêm một đứa trai. Cái thai đã được yên ổn, nhưng trong vài giờ cuối cùng biến chứng phát sinh. Gynaecologist Norberto Odetto chẩn đoán thai nhi bị nạn nghiêm trọng và quyết định cần phải nỗ lực hơn để tránh bất kỳ ảnh hưởng lâu dài đến em bé. Cho đến ngày nay, Jorge có thể nhớ lại nỗi sợ hãi của những khoảnh khắc, hoảng sợ mà ông cảm thấy khi bác sĩ nói với ông rằng ông ta sẽ sữ dụng đến kẹp, như những trường hợp của nhiều đứa trẻ khác, sau khi được nghe lại những câu chuyện "rùng rợn" biến dạng của em bé, là một bậc cha mẹ ông cảm thấy lo sợ. Nhưng cuối cùng các bác sĩ không cần phải dùng đến kẹp đậu. Một vài phút trước khi đồng hồ chuyển qua 6 giờ sáng, Lionel Andrés Messi được sinh ra, nặng 3 kg và cao 47 cm, màu đỏ như cà chua và với một bên tai bị gấp vào sau những nỗ lực của các bác sĩ, so với nhiều trẻ sơ sinh, Messi vẫn may mắn vì cái tai của anh vẫn không bị làm sao sau vài giờ, thường thì nó sẽ "biến mất" sau vài tiếng đồng hồ. Sau những phút sợ hãi, niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt Jorge, với niềm vui tột độ.

Bên ngoài hành lang bệnh viện, tình hình trở nên nguy cấp hơn. Một quả bom đã phát nổ trong thành phố tại Villa Constitución, nơi Jorge thường làm việc. Trong suốt cuộc chiến tranh, đây là vụ nỗ thứ 15 phản ứng lại sau khi chiến dịch Obediencia Debida (do vâng lời) kết thúc. Không có nạn nhân nào trong vụ nổ, chỉ thiệt hại về vật chất. Nhưng quả bomb này là tín hiệu, báo rằng đất nước Argentina đã bị chia đôi, bị áp đảo bởi sức mạnh quân sự và cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng. Thư ký thương mại trong nước vừa công bố thi hành giá mới cho hàng hóa cơ bản: sữa và trứng tăng 9% và khí đốt tăng 8% gia tăng khó khăn cho một gia đình tầng lớp lao động giống như Messi-Cuccittinis, mặc dù lúc nào cũng hai đầu lương. Được sự chợ giúp bởi Eusebio, cha của Jorge, ông đã xây một căn nhà có diện tích 300 mét vương. Nhà hai tầng, xây bằng gạch với một sân sau, nơi các con trai của ông có thể chơi đùa, nằm trong khu phố Las Heras. Lionel đến ở đây ngày 26 tháng 6, khi mẹ và con trai xuất viện từ bệnh viện Ý Garibaldi. Sáu tháng sau, Lionel xuất hiện trong album ảnh gia đình, má mũm mĩm và mỉm cười trên giường của cha mẹ, mặc quần áo trong chiếc quần nhỏ màu xanh và áo sơ mi trắng. Mười tháng sau, anh bắt đầu đuổi theo anh trai của mình. Và tai nạn đầu tiên xảy ra với Messi. Anh đi ra khỏi nhà - không ai biết lý do tại sao, có lẽ để chơi với những đứa trẻ khác trên đường phố, trên con đường ít xe ô tô chạy qua. Đang chơi, Messi không để ý, thế là một chiếc xe đạp chạy đến đụng vào cậu ta. Messi khóc trong tuyệt vọng, tất cả mọi người trong nhà chạy ra ngoài đường. Có vẻ như không có gì xảy ra, chỉ là sợ hãi. Nhưng suốt đêm, Messi không ngừng "càm ràm" vì cánh tay trái sưng lên. Họ đưa anh đến bệnh viện - xương trụ bị hỏng. Leo cần có một mẫu thạch cao. Trong vòng một vài tuần vết thương đã lành. Sinh nhật đầu tiên của anh cuối cùng cũng đã đến, cô chú đã mua tặng Leo một chiếc áo bóng đá, họ gia sức "dụ dỗ" đứa trẻ ủng hộ đội bóng mà họ yêu thích trong tương lai Newell’s Old Boys. Nhưng nó vẫn còn quá sớm. Khic bả tuổi, Leo thích chơi hình và một thứ tròn như trái bóng nhưng nhỏ hơn rất nhiều - bi. Leo thường giành chiến thắng trong các cuộc đối đầu với những "con bạc", túi của anh lúc nào cũng đầy...bi và hình. Ở nhà trẻ hoặc ở trường Messi luôn luôn có thời gian tiếp súc với những đồ chơi hình tròn. Rồi sinh nhật thứ 4 cũng đến, cha mẹ đã tặng anh trái bóng trắng với kim cương đỏ. Kể từ đó, có lẽ nó là sự hấp dẫn chết người. Giống như tiếng sét ái tình vậy. Cho đến một ngày Leo khiến tất cả mọi người bất ngờ. Cha và anh em của mình đang chơi trên đường phố và Leo quyết định tham gia vào trò chơi lần đầu tiên. Trong nhiều dịp khác, leo đã quen thuộc với những chiến thắng trong các cuộc đọ sức bắn bi hay đập hình - nhưng lần này thì không, "chúng tôi đã kinh ngạc khi nhìn thấy những gì nó làm" Jorge nói. "Hồi đó giờ nó chưa biết đá bóng là gì".

nhoemnhieu

FCBVN

Đại diện thông tin của Cộng đồng Barçamania Việt Nam

Website: www.fcbarcelona.com.vn/diendan/index.php