Menu
25-01 2012

Chương 1: Rosario. Cuộc trò chuyện với Celia và Marcela Cucittini

“Tôi mua một tảng nhỏ thịt bê, ở phần mông, rồi cắt thành từng miếng, cỡ một phần beef-steak trung bình. Loại thịt này tôi thấy người ta bày bán khá nhiều ở Barcelona, nhưng không biết họ gọi là gì…. Tôi rắc một ít muối lên từng miếng, nhúng vào tô trứng gà, và trộn nó với những mẩu bánh mì. Tôi chiên nó lên cho tới khi nó chín, vàng đẹp, sau đó gắp lên một cái khay bỏ vào lò nướng.

Tôi lát mỏng từng miếng hành tây xong rồi ném vào chảo xào. Một khi những miếng hành tây chuyển sang màu trắng, tôi bỏ thêm những miếng cà chua đã được cắt sẵn, một chút nước, muối, rau kinh giới, và một nhúm đường. Tôi hâm nóng nó trên bếp khoảng 20 phút. Hoàn thành xong nước sốt, tôi đổ nó lên trên từng miếng thịt bò, rồi đậy nắp lại cẩn thận. Tôi lấy vài miếng pho mát cắt mỏng ở trong tủ lạnh ra xong bỏ nó lên từng miếng bò. Tôi đem nó bỏ vào trong lò nướng cho tới khi những miếng pho mát nóng chảy ra. Việc làm còn lại là chiên một ít khoai tây để bên cạnh món milanesa a la napolitana [thịt chiên bột], thế là xong và chỉ cần bầy chúng lên bàn.”

Với niềm đam mê và kinh nghiệm nấu nướng, Celia diễn tả món ăn mà đứa con trai bà thích nhất.

“Đại khái, mỗi khi tôi tới Barcelona thăm nó, tôi thường nấu món này 2-3 lần một tuần. Mỗi lần như thế Messi ăn tới 3 miếng cỡ vừa. Tôi vuốt tóc nó và bảo “Cái món milanesa a la napolitana này, cùng với mate (một loại trà truyền thống của Argentina) làm nên những bàn thắng cho con đấy". Rồi bà khẳng định: "Đấy không chỉ là món khoái khẩu, mà còn là món… hên nữa. Thật đấy, hồi nó ghi 3 bàn vào lưới Real Madrid, đấy chính là lúc tôi đã chuẩn bị sẵn món này, và trà mate, ở nhà". Hương vị ẩm thực của Lionel rất đơn giản: miếng thịt chiên bột, nhưng không phải làm từ đùi thịt muối, hay thịt ngựa, thịt gà kèm theo nước sốt làm từ tiêu, cà chua, hành tây và rau kinh giới. Nó chẳng bao giờ quan tâm đến nghệ thuật ẩm thực, nói chung Leo thuộc mẫu người "ăn để sống".

Ngoài món thịt bê do mẹ nấu, Messi cũng có thể ăn những món người anh trai Rodrigo làm. Bây giờ, Rodrigo là một… đầu bếp cừ khôi, rất giỏi trong việc sáng tạo những món ăn mới, và luôn có tham vọng mở một nhà hàng riêng của mình. Tệ thay, Rodrigo nghĩ ra món nào, cậu em trai cũng đều… thấy dở ẹc!

Cậu ấy có khảo đồ ngọt không? “Vâng có, Leo rất thích sô cô la và alfajores [loại bánh biscuit caramel phổ biến ở Argentina]. Mỗi khi chúng tôi sang Tây Ban Nha, mọi người đều mang 2-3 hộp để bảo đảm rằng thằng bé không lên cơn vì thiếu “thuốc”.” Bà cũng kể câu chuyện nhỏ về Messi và cái bánh alfajores. “Hồi đấy, biết nó nghiện alfajores, HLV đã khích lệ Leo bằng việc, với mỗi bàn thắng nó sẽ được thưởng một cái bánh. Như vớ được vàng, Messi hoàn toàn lột xác, thi đấu như một cầu thủ chuyên nghiệp và khiến thủ môn đội bạn phải vào lưới nhặt bóng…8 lần.” Ghê hồn.

Nhấm nháp tách cà phê tại quán bar La-Tienda nằm trên con đường San Martín de Rosario, Celia María Cuccittini Oliveira de Messi với giọng nói nhẹ nhàng nói về người con hiện đang khoác chiếc áo số 10 tại Barcelona, được cả thế giới biết đến trong niềm vui hạnh phúc. Tóc đen, nụ cười nhẹ nhàng, khuôn mặt kháu khỉnh. Vừa nói bà vừa cười, “thằng đó giống cha nó như đúc”. Trong lúc trò chuyện, bà thường liếc mắt qua người em đang ngồi đối diện Marcela. Đứa em út trong gia đình Cuccittini, Marcela cũng là mẹ của Emanuel từng sang Đức khoác áo CLB Munich 1860, ở giải hạng Nhì. Anh của Emanuel là Maximiliano, khoác áo CLB Flamengo ở Brazil. Còn đứa em út Bruno thì gia nhập đội trẻ Renato Cesarini, nơi từng sản sinh các ngôi sao như Fernando Redondo hoặc Santiago Solari…

Marcela Cuccittini de Biancucchi vừa là mẹ nuôi vừa là người dì yêu thích nhất của Messi. Mỗi lần về quê Rosario, anh thường “bỏ nhà” lên dì ở. Celia nói “Chúng tôi phải đến gặp nó, hay hoặc gọi điện để xem nó sống ra sao nhưng lúc nào em tôi cũng chiều nó hết.” “Ở đó còn có Emanuel nữa, chúng nó lúc nào cũng như đôi bàn chân, chẳng bao giờ tách rời nhau cả.” Từ nhỏ chúng đã vậy rồi, từ cái thời còn chân trần đá bóng. Celia kể lại “Trong họ có 5 thằng con trai, nhà tôi có 3 là Matías, Rodgrigo, Messi. Em tôi thì 2, Maximiliano và Emanuel. Vào mỗi ngày chủ Nhật, khi hai gia đình lên thăm bà ngoại, chúng thường tụ tập lại đi đá bóng ngoài phố trước bữa ăn trưa.” Đó thường là những trận đấu hoang dã, giống kiểu bóng đá banh nỉ. Giờ tôi có kể lại thì chắc thằng bé ngại lắm. Cái đứa thường về khóc nỉ non nhất trong 5 anh em chính là Messi. Có hai lý do thôi, một là nó thua hai là vì mấy ông anh của nó ăn gian.

“Hôm nọ, Maximiliano nhắc lại với tôi những “trận đấu” đó” Marcela nói. “và nó nói với tôi rằng, nó muốn có một trận đấu giữa gia đình Messi và Biancucchi giống như hồi đó.” Thế là những yêu thương, tình cảm của bà ngoại mấy đứa lại dồn dập quay về trong chúng tôi. Celia nói nhỏ nhẹ: những món ăn ngon của bà, bánh ngọt, những bữa cơm gia đình vào mỗi ngày chủ nhật và niềm đam mê bóng đá. Cũng là bà, người gây áp lực lớn nhất lên chúng tôi bắt phải cho Messi được chơi bóng cho dù nó chưa lớn, cho dù nó là đứa ít tuổi nhất và cũng là nhỏ nhất. “Tại vì” Celia nói, “nó lúc nào cũng là đứa nhỏ nhất. Chúng tôi sợ rằng Messi sẽ bị các anh “chà đạp” hay bị đau.” Nhưng không, bà vẫn la lên “Chuyền cho Lionel đi, chuyền cho người nhỏ nhất, bởi vì chỉ có nó mới ghi bàn được thôi.” Cũng bà người đã khuyên chúng tôi nên mua cho Messi một đôi giày. Thật xấu hổ khi bây giờ bà không thể nhìn thấy Messi ngày hôm nay vì bà đã ra đi khi Messi mới 10 tuổi. Chả sao cả, có lẽ trên trời cao, bà đang nở một nụ cười hạnh phúc khi nhìn thấy những gì đứa cháu mà bà yêu mến nhất đã làm.

Nhưng Leo bắt đầu chơi bóng như thế nào? Cậu ta học được từ ai? Tất cả những kỹ thuật anh sở hữu đến từ đâu? – đó là câu hỏi đơn giản nhưng khó trả lời. “Tôi không biết, từ cha nó, anh nó, những người anh em họ. Cả gia đình chúng tôi đều yêu bóng đá. Tôi cũng là một người hâm mộ. Thần tượng của tôi hả? Maradona đó. Sự nghiệp, những bàn thắng của ông ta, tôi luôn dõi theo nó bằng sự đam mê. Ông ta thật sự mê hoặc trên sân bóng. Một hôm, tôi có dịp được gặp Maradona, tôi nói “Tôi hy vọng một ngày náo đó con trai tôi sẽ là cầu thủ xuất sắc và ông sẽ là HLV của nó.” Hiện tại thì sao…Maradona bây giờ đang là HLV trưởng đội tuyển quốc gia.

Cắt ngang cuộc trò chuyện: điện thoại cầm tay trên bàn bắt đầu rung lên, Celia xin phép bước ra ngoài để nói chuyện. Trong khi đó Marcela quay trở lại đề tài cậu trẻ Leo “Messi thật là không thể tin nổi, hồi đó lúc nó chưa đầy 5 tuổi nó có thể giữ bóng giống như chẳng có ai kèm. Messi rất yêu bóng đá, và không ngừng yêu nó. Ngày nào nó cũng cầm bóng ra trước ngõ đá vào tường, ồn đến nỗi hàng xóm phải điên tiết lên.”

Celia sau đó tắt điện thoại, quay trở lại ghế ngồi và gật đầu đồng ý. “Lần trừng phạt tồi tệ nhất chúng tôi giành cho Leo là: “Hôm nay con phải ở nhà, không được đi đâu dợt cả. ”Đừng, con xin mẹ đấy, con sẽ ngoan ngoãn, mẹ đừng lo…con hứa đấy, mẹ cho con đi đá bóng đi mà.” Nó ngồi năn nỉ cho tới khi nào tôi đồng ý. Leo không phải đứa trẻ có tính cách hỗn xược, cũng chẳng lười biếng. Nó lúc nào cũng là đứa trẻ ngoan, trầm tính, nhút nhát giống như bây giờ vậy.

Thật sao? “ Vâng, thật chứ. Leo không bao giờ ý thức được việc nó là ngôi sao bóng đá có ý nghĩa như thế nào. Có những phiền toái, rắc rối, thậm chí nguy hiểm luôn chực chờ xảy ra mỗi khi nó về Rosario, nhưng nó cứ nhởn nhơ, đôi khi lại hỏi vì sao thế nọ, vì sao thế kia. Nó luôn nghĩ mình vẫn chỉ là người bình thường".

Tại Barcelona, anh đến trung tâm cửa hàng bách hóa tổng hợp Corte Ingles trong bộ đồ tập. Đây là nơi Ronaldinho thường đến để "chỉnh sửa" mái tóc và hỏi liệu "cậu có bình thường không khi đi chơi trong bộ quần áo này". Leo dường như vẫn chưa nhận thức ra được bản thân mình là ai. Đó là lý do tại sao nổi tiếng nhưng anh vẫn ký tặng, chụp ảnh với người hâm mộ với không một chút gì cảm thấy bị làm phiền. "Một vài buổi tối, khi về thăm nhà sau nhiều ngày xa vắng, tôi qua phòng nằm kế bên cạnh nó. Chúng tôi trò chuyện, tôi vuốt ve mái tóc của nó, kể cho nó những chuyện xảy ra khi nó không có ở nhà, rồi tôi nói, nửa đùa: "Con mà cứ thế này thì làm sao có cô gái nào chịu từ bỏ tất cả để theo con cơ chứ" Messi làm mặt ngầu rồi nói: "Sao mẹ ngớ ngẩn thế".

Trên cây phơi đồ treo quần áo các cầu thủ Argentina. Áo của Leo cũng nằm trong số đó, dưới cái cửa sổ, với con số 30 được in đằng sau chiếc áo xanh-đỏ Barcelona. "Nhiều người không biết tôi là mẹ nó mặc dù cùng sống trong một thị trấn" Celia nói, một người phụ nữ giản dị luôn muốn tránh xa những lời bàn ra bàn vào, vì bà rất ý thức về những rủi ro đi kèm với người nổi tiếng, rất rõ ràng, bà không muốn con bà hay chính bản thân mình bị người khác đem ra bàn tán. Mọi thứ cho đến bây giờ vẫn ổn cả, nhưng người phụ nữ này cảm thấy thế nào khi là mẹ của một siêu sao? "Tự hào, rất tự hào. Mở tờ báo và nhìn thấy - ở đây cũng giống như nhiều trẻ em ở Tây Ban Nha - mấy đứa trẻ mặc áo in tên của nó đằng sau ... nó làm cho tôi cảm thấy sung sướng và tự hào. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy đau đớn khi nghe những lời chỉ trích sai lệch thông tin về cuộc sống của nó. Điều đó ảnh hưởng sâu thẳm trong tâm hồn của bạn và nó thật đau đớn khi một người nào đó gọi cho bạn và nói, cô có thấy cái này không, cô có thấy cái đó không? Leo? Nó thường ít khi đọc những bài viết về mình. Nếu nó nhận thức được sự nổi tiếng của nó, điều đó chẳng ảnh hưởng gì nhiều. Nhưng đó không phải là để nói rằng nó chưa trải qua những khoảng thời gian khó khăn. Messi đã từng rất buồn khi bị chấn thương vài tháng, lúc đó mọi việc dường như không đi theo đúng như ước nguyện của nó. Trong những lúc như vậy, tôi không cần phải suy nghĩ lần thứ hai, tôi thu gom đồ đạc và bay thẳng sang Barcelona, để xem những gì đang xảy ra, để được gần gũi với con trai của mình, chăm sóc nó nhiều nhất có thể. Leo luôn là một đứa trẻ sống bằng nội tâm, giữ những chuyện không hay trong lòng, nhưng tại cùng một thời gian, nó đã trưởng thành hơn nhiều so với độ tuổi của nó. Tôi nhớ, khi chúng tôi ám chỉ khả năng Messi sẽ trở về Argentina, nó nói với tôi: "Mẹ về đi, không cần phải lo lắng cho con đâu, Thiên Chúa sẽ ở bên cạnh chúng ta mà." Ý chí của nó rất mạnh mẽ".

Sau đó bà quay trở lại chủ đề thành công của con trai mình, về những người trở nên điên loạn vì "con bọ chét" ở bên kia cả hai bờ Đại Tây Dương. "Điều mà tôi thích nhất là khi mọi người yêu mến nó." Celia. "Họ yêu Leo, tôi nghĩ rằng, bởi vì nó rất giản dị, khiêm tốn, là một người tốt. Nó luôn lo lắng cho mọi người xung quanh và cần phải biết chắc chắn rằng tất cả mọi người đều OK: cha mẹ, anh, chị, em ruột, cháu trai và cháu gái của mình, anh em họ. Nó luôn nghĩ về gia đình . Tất nhiên, tôi là mẹ của nó và khi một người mẹ nói về đứa con của mình thì thường là khen hơn là chê rồi, nhưng sự thật là Leo có một trái tim rất lớn".

Làm thế nào để một người mẹ nhìn thấy tương lai của con trai mình? "Trong bóng đá, tôi hy vọng nó sẽ làm nên lịch sử như Pelé, Maradona: tôi hy vọng nó đi xa, rất xa trên con đường sự nghiệp. Nhưng trên hết, là một người mẹ. Tôi hy vọng Messi sẽ được hạnh phúc, rằng nó sẽ có một gia đình, nơi nó cảm nhận được cuộc sống, bởi vì nó vẫn chưa thực sự được cảm nhận hương vị của cuộc sống.

Nó đã trao mình cho trái bóng, cả tâm hồn lẫn thể xác. Nó không được ra ngoài nhiều, không được đi chơi, chơi những trò chơi như những đứa trẻ khác được. Đó là lý do tại sao tôi hy vọng Leo có một cuộc sống tuyệt vời. Bởi vì nó xứng đáng được như thế. "

 

Bên ngoài cửa sổ lớn, bầu trời đã tối. Giao thông đã trở nên hỗn loạn: xe buýt, tiếng dế kêu, xe ô tô để lại những đám mây khói phía sau họ, một giỏ rác được kéo bởi một con ngựa gầy và nhiều người chia ra nhiều phía, trên con đuờng ra chợ và trạm xe buýt. Celia phải về nhà, María Sol, người trẻ nhất trong gia đình đang chờ bà ở nhà. Marcela thì đi đón Bruno từ trường học bóng đá. Ngoài trời đang mưa và Celia khăng khăng đi theo vị khách của mình trở lại trung tâm thành phố. Bà ấy đi lấy xe. Tại cửa, Marcela tâm sự những câu cuối trước khi đi, về nỗi sợ hãi của chấn thương, tiền bạc luôn đi trước sự tính toán của một người. "Hiện nay, con của tôi, và Leo, không đánh mất ý nghĩa của thực tại. Tôi, gia đình tôi, và gia đình của chị tôi, chúng tôi đang sống trong cùng một thị trấn trong đó chúng tôi được sinh ra, trong cùng một ngôi nhà như mọi khi, chúng tôi không chuyển đến một khu vực nào khác, chúng tôi không muốn rời khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình, và những đứa trẻ cũng vậy. Tôi hy vọng họ không bao giờ thay đổi. Tôi hy vọng những gì đã xảy ra với những cầu thủ, những người đã đánh mất chính mình vì sự nổi tiếng, sẽ không xảy ra với họ thêm nữa. "

Chiếc Volkswagen màu xám dừng lại ngoài vỉa hè. Celia chạy tàn tàn ra đường phía nam Rosario. Bà chạy ngang qua trường học cũ của Leo: "Messi không phải là một đứa học sinh tốt. Nó hơi lười."

Sau đó Celia rẽ phải tại Tiro Suizo, một câu lạc bộ thể thao được thành lập vào năm 1889 bởi người nhập cư từ khu vực Tesino. Trên đường, có hai đứa trẻ không nhìn thấy xe hơi đang chạy đến vì đang mải mê vờn trái bóng giữa đôi chân. Bà chỉ và nói:

"Chẳng khác thằng Messi ngày xưa chút nào"!

nhoemnhieu

FCBVN

Đại diện thông tin của Cộng đồng Barçamania Việt Nam

Website: www.fcbarcelona.com.vn/diendan/index.php