Menu
25-10 2017

Leo Messi: từ giọt nước mắt Mỹ đến nụ cười London

22730326 10159657970555601 8923256694258047962 n

Những người yêu mến Leo Messi sẽ chẳng bao giờ quên được cái ngày cuối tháng Sáu của một năm về trước, chẳng bao giờ có thể quên, dù là bây giờ, sau này và mãi mãi. Cái ngày đó, bóng đá chứng kiến một trong những bi kịch nghiệt ngã nhất mà nó từng tạo ra. Messi, cầu thủ hay nhất thời đại của anh tiếp tục lỗi hẹn với một danh hiệu cùng ĐTQG Argentina, trong lần thứ ba liên tiếp trong ba năm góp mặt ở một trận chung kết, sau cả một thập kỷ miệt mài tìm kiếm và khẳng định. Cú sút vọt xà ngang khung thành Claudio Bravo trở thành cú đá bay chiếc cúp Copa America mà Argentina tưởng chừng đã ở rất gần. Messi đã khóc, những người yêu mến anh cũng đã khóc, họ hiểu rằng cơ hội có thể chẳng bao giờ đến với Messi thêm một lần nào nữa. Leo thất vọng tuyên bố giã từ đội tuyển quốc gia Argentina.

Ngày hôm qua, trong khoảnh khắc FIFA xướng tên Cristiano Ronaldo trở thành chủ nhân của danh hiệu The Best - cầu thủ hay nhất năm 2017, người ta bắt gặp một nụ cười rất bình thản của Messi. Người ta thường nói rằng nụ cười của con người không hẳn chỉ chứa đựng hạnh phúc, một người đủ tinh tế có thể nhận ra rất nhiều tâm trạng, hiểu được người đối diện đang nghĩ gì chỉ bằng cách nhìn vào nụ cười của họ. Mình không nhận mình là một người tinh tế, nhưng thực sự nụ cười của Leo khiến mình cảm nhận sự bình thản đến kỳ lạ. Một cầu thủ tưởng chừng sẽ mãi mãi vĩ đại với thành tích vô tiền khoáng hậu là giành 5 quả bóng vàng trước ngưỡng cửa tuổi 30, có được hầu như tất cả các danh hiệu mà một cầu thủ chuyên nghiệp ước mơ, bất ngờ bị đối thủ kình địch nhất của mình bắt kịp, thậm chí có khả năng vượt qua, nhưng lại có thể nở nụ cười bình thản đến vậy trong cái giây phút chạnh lòng ấy, thật khiến nhiều người phải ngỡ ngàng. Nụ cười của một con người có thể giả tạo, nhưng cái thần thái và cảm xúc của nó thì không thể.

Từ những giọt nước mắt rơi trên đất Mỹ đến nụ cười bình thản ở London, Messi đã trải qua một năm với rất nhiều thăng trầm, rất nhiều cảm xúc trái ngược. Anh cùng Barcelona đã có những khoảnh khắc thăng hoa ở các giải đấu, nhưng cuối cùng chỉ ngậm ngùi hài lòng với chiếc cúp Nhà Vua tránh khỏi một mùa giải trắng tay. Anh tưởng chừng đã không bao giờ thi đấu trong màu áo Argentina nữa, đã quay trở lại gồng gánh đội nhà trong hành trình dự World Cup, có những lúc đã bất lực mường tượng về việc ngồi nhà xem World Cup qua TV, để rồi bùng nổ trong trận đấu cuối cùng giành lấy chiếc vé tham dự mùa hè bóng đá trên đất Nga.

Messi-cryNước mắt Messi rơi khi kết thúc trận chung kết Copa America

Messi đã thi đấu không biết mệt mỏi trong suốt một năm đó, trong những giai đoạn cảm xúc trái ngược đó, anh hầu như không ngơi nghỉ. Mấp mé tuổi ba mươi, Messi vẫn ra sân với mật độ nhiều lúc là ba ngày một trận trong liên tiếp nhiều tuần, di chuyển từ Barcelona về Argentina, sang các quốc gia Nam Mỹ khác, rồi quay lại Barcelona, di chuyển đến các thành phố khác cùng đội bóng trong những chuyến làm khách. Ở tuổi ba mươi, Messi vừa vượt qua cột mốc 50 bàn thắng trong một năm dương lịch dù giờ mới chỉ là giữa tháng Mười, anh cũng có cho mình gần hai mươi đường kiến tạo cho riêng Barcelona tính từ mùa giải trước đến nay, và vô số đường chuyền tạo ra cơ hội bị các đồng đội phung phí ở câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia. Thật đáng tiếc khi phải nghĩ rằng chính Barcelona và Argentina đã kìm hãm sự vĩ đại của Messi ở mức độ con người, bởi nếu các đồng đội của anh tận dụng tốt hơn những cơ hội mà anh tạo ra, Argentina đã không cần bước đến hiệp phụ hay những loạt luân lưu may rủi của ba trận chung kết gần nhất họ góp mặt, chẳng cần đợi đến vòng đấu loại cuối cùng khu vực Nam Mỹ mới có vé đến Nga; Barcelona không biết chừng đã có hơn một chiếc cúp Nhà Vua, thậm chí tiến sâu hơn ở Champions League. Leo nợ Argentina công sinh thành, nợ Barcelona công dưỡng dục, nên anh chưa bao giờ phàn nàn về điều đó, nhưng những người yêu mến anh đều hiểu, anh đáng ra đã vĩ đại hơn.

Những người không thích Messi có thể vin vào lý do anh không có danh hiệu cùng đội tuyển quốc gia Argentina để bảo rằng anh không có cửa sánh vai với Maradona, Pele, hay thậm chí là Cristiano Ronaldo và rồi, những người yêu mến anh sẽ bảo vệ bằng cách lấy Johan Cruyff, Di Stefano ra để làm minh chứng. Những tranh cãi, những quan điểm va chạm với nhau cũng góp phần vào việc kìm hãm sự vĩ đại của Messi. Khi bạn so sánh Messi với Maradona hay Pele nghĩa là so sánh một cầu thủ hậu bối đã làm công việc tương tự hai tiền bối đã từng làm, nhưng trong một giai đoạn bóng đá khắc nghiệt hơn rất nhiều; khi bạn so sánh Messi với Cristiano Ronaldo nghĩa là bạn đang so sánh một cầu thủ ghi rất nhiều bàn thắng dù không chơi ở vị trí cao nhất trên hàng công, kiến tạo rất nhiều dù không phải là một tiền vệ với một tiền đạo có số lần đi bóng qua người thành công ngang ngửa một hậu vệ như Samuel Umtiti; khi bạn so sánh Messi với Coutinho, Harzard, Asensio thì đó chẳng khác nào là những sự sỉ nhục. Leo là không thể so sánh, rất nhiều huyền thoại bóng đá đã khẳng định điều đó, hoặc may ra chúng ta nên so sánh anh với Ronaldo "béo'' trong cùng một hệ quy chiếu ngoài hành tinh. Đôi lúc bạn tự hỏi, liệu những người mà chúng ta vừa nhắc đến phía trên có đọc những gì mà chúng ta nói về họ, những quan điểm mà chúng ta so sánh họ với nhau không? Chắc chắn là có. Maradona hay Pele luôn tìm cách "dìm'' Messi, Cristiano luôn tìm cách để vượt lên Messi, Coutinho, Harzard hay Asensio tất nhiên không có tuổi để lên tiếng, nhưng truyền thông đã làm thay cho họ điều đó, còn tâm điểm của mọi sự so sánh: Messi, thì chỉ biết quan tâm đến bóng đá và chơi bóng mà thôi.

Một năm trôi qua, điều gì làm một con người đã trải qua rất nhiều cảm xúc trái ngược như vậy có thể bình thản mỉm cười trước một khoảnh khắc thực sự khó khăn, có thể bình tâm nhìn đại kình địch của mình vượt lên trước một đoạn, đó chắc chắn là sự trưởng thành. Nhiều người bảo ở tuổi ba mươi, người đàn ông còn trưởng thành gì nữa. Không, người đàn ông không ngừng trưởng thành, một cậu bé trưởng thành trở thành thanh niên khi biết đâu là tình yêu thực sự, đâu là rung động đầu đời trước một cô gái, một người đàn ông trưởng thành hơn khi biết cách che giấu cảm xúc của mình vào trong, đến một giai đoạn nào đó, trải qua những trải nghiệm nào đó, người đàn ông lại trưởng thành hơn nữa, sẽ nhận ra mình thôi không còn quan tâm đến những điều không xứng đáng để dành thời gian theo đuổi những lý tưởng chưa tròn vẹn. Messi đang ở cái giai đoạn ấy, khi những vinh quang cá nhân trở thành hư vinh trong suy nghĩ của một con người mà tâm trí đang hướng về mùa hè nước Nga sau đây một năm.

Ngày Ronaldo vượt qua Messi một đoạn, Maradona khúc khích mừng thầm, chúng ta buồn cho anh, chúng ta giận sự bất công của bóng đá, nhưng bất chợt nhẹ lòng khi nhìn thấy nụ cười bình thản của anh trong đêm London nhiều cảm xúc, nụ cười của một người đàn ông thực sự trưởng thành.