Menu
10-10 2016

Top 6 - Hồ Dung: Barça và cuộc sống của tôi

 

Barcelona và tôi

Trước đây, mỗi khi nhắc đến Barcelona tôi sẽ nghĩ ngay đến một thành phố cổ kính ở châu Âu, nổi tiếng với những kiến trúc dị biệt, bảo tàng, và cả một nền di sản văn hóa nghệ thuật tráng lệ... Nơi đây đã sản sinh ra nhiều nhân tài kiệt xuất, mà nổi bật nhất trong số đó là kiến trúc sư lừng danh Antoni Gaudi. Vốn là một tín đồ của nghệ thuật, mơ ước lớn nhất của tôi là được đặt chân đến đây một lần trong đời.

Tên ảnh: 1.jpg
Xem: 0
Dung lượng: 76.5 KB

Bên cạnh đó bóng đá cũng được xem là một nét văn hóa của người dân xứ catalonia, nhiều người còn cho rằng bóng đá chính là một môn nghệ thuật khác ở nơi đây. Tôi không đồng ý với quan điểm này, với tôi bóng đá chỉ là một môn thể thao giải trí nặng tính cạnh tranh, không thể đặt cạnh những giá trị nghệ thuật cao quý kia được. Có lẽ từ nhỏ tôi vốn không yêu thích thể thao và không biết gì về bóng đá.

Gia Đình Barça của tôi

Nhưng người ta thường nói: "Ghét của nào trời trao của đó", tôi lại sống trong một gia đình tràn ngập không khí bóng đá, trong đó Bố và Anh trai tôi đều là "fan cuồng nhiệt" của FC Barcelona (tên thân mật là Barça). Đặc biệt là Bố, ông có thể nói về Barça mọi lúc mọi nơi, từ bữa cơm gia đình đến nơi ông làm việc. Từng danh thủ, từng vị trí, lối chơi... ông am hiểu tất tần tật về Barça. Có lẽ ngoài tình yêu dành cho gia đình tôi thì Barça chính là tình yêu lớn nhất của ông.

Mỗi khi Barça thi đấu là y như rằng chiếc tivi duy nhất của nhà tôi sẽ bị chiếm dụng, tôi và mẹ phải bỏ lỡ khá nhiều bộ phim yêu thích. Những ngày Barça thi đấu vào lúc rạng sáng, tôi thường xuyên bị giật mình bởi tiếng la hét, đập bàn của Bố và Anh trai: "Vào, vào rồi". Ôi! Barcelona.

Riết rồi đó thành như một thói quen của tôi, nhưng tôi không thấy phiền lòng, miễn sao Bố tôi vui là được. Hàng ngày Bố tôi đã vất vả cho cuộc sống mưu sinh, thì Barça giống như một món giải trí tinh thần giúp ông trở nên vui vẻ hơn.

Tôi dễ dàng đoán được kết quả trận đấu qua thái độ của Bố. Nếu Barça thắng, Bố sẽ vui vẻ, cười nói phấn khích cả ngày. Nhưng nếu đó là một thất bại, ông sẽ im lặng, dễ cáu gắt với mọi người xung quanh. Tôi thường góp ý thẳng với Bố: "Chỉ là một trận bóng của 2 đội ở nước ngoài, có ảnh hưởng gì tới mình đâu, sao Bố cứ phải như vậy?". Dường như chán phải giải thích với tôi về tình yêu Barça của Bố, ông chỉ nói: "Con cứ thử một lần xem Barça đá đi rồi con sẽ hiểu cảm giác như Bố". Tôi bỏ cuộc, vì không thể thử vào lúc rạng sáng.

Trận đấu đầu tiên với FC Barcelona

Rồi một ngày Bố tôi bỗng "đi vắng", không khí bóng đá trong nhà tôi không còn như trước, tôi cũng không bị Bố giành mất ti vi, cũng không phải giật mình lúc nữa đêm vì tiếng la hét của Bố. Nói thật là tôi thấy thiếu thiếu, tôi rất nhớ cảm giác trước đây. Không có Bố, Anh tôi cũng không còn hứng thú xem bóng đá, một thời gian chúng tôi không còn nói về bóng đá hay Barcelona nữa.

Có một hôm tôi bị đánh thức bởi âm thanh bóng đá quen thuộc, tôi bước ra thì thấy Anh tôi đang ngồi xem bóng đá một mình. Tôi biết là anh đang rất nhớ Bố và tôi cũng vậy. Tôi ngồi xuống cùng xem với anh. Đó là lần đầu tiên tôi nghiêm túc thưởng thức một trận đấu của Barcelona, hay nói đúng hơn là tôi đang nghiêm túc xem những gì Bố tôi đã từng yêu thích.

Ấn tượng đầu tiên là không khí cuồng nhiệt, đông đúc ở sân Camp Nou, tiếp đến là những pha phối hợp nhuần nhuyễn vô cùng đẹp mắt của các cầu thủ Barça, tôi có cảm giác họ đang trình diễn một môn "Nghệ thuật sắp đặt" nào đó. Người khiến tôi ấn tượng nhất là Messi – tuy với hình thể nhỏ con nhưng anh có thể đi bóng qua nhiều cầu thủ cao lớn một cách dễ dàng. Càng xem tôi càng bị cuốn hút và không thể rời mắt khỏi "màn trình diễn" đầy hấp dẫn ấy. "Làm sao họ có thể làm được như vậy?" tôi hỏi, Anh tôi trả lời một cách đầy kiêu hãnh: "Vì họ là Barcelona, những pha bóng mà em đang xem được gọi là Tiki taka".

Hôm đó là ngày Barça đánh bại Manchester United ở trận chung kết Champions league, một chiến thắng hoàn hảo nhưng Bố tôi lại không thể chứng kiến. Bất giác tôi nhìn tấm ảnh của Bố trên tường mà nghẹn ngào: "Giá như con cùng xem với Bố một trận sớm hơn".

Tôi đã yêu Barcelona

Sau trận đấu đêm đó tôi như thể khám phá ra một điều gì to lớn, tôi say sưa tìm hiểu mọi tư liệu về Barcelona, không phải về nghệ thuật mà về bóng đá: lịch sử hình thành, triết lý bóng đá, những huyền thoại, những trận đấu kinh điển... Càng tìm hiểu tôi càng say mê, càng cuốn hút, càng đắm chìm vào trong không khí bóng đá đó. Và điều mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ xảy đến với mình, tôi đã yêu Barcelona.

Tôi đã nghe ai đó nói: " Yêu là khi ta gặp đúng người, vào đúng thời điểm" điều này có lẽ đúng với tôi, tôi yêu thích Barça vào đúng giai đoạn đội bóng thi đấu thăng hoa nhất, cuốn hút nhất và cũng đạt được nhiều thành công nhất. Người đầu tiên mà tôi ngưỡng mộ là Messi, từ một cậu bé bị bệnh còi xương đến một thiên tài của bóng đá thế giới, có lẽ mọi ngôn từ đẹp đẽ dành cho Messi lúc này là dư thừa, bởi những gì anh mang đến cho Barça và thế giới bóng đá là không thể mô tả được. Sẽ là thiếu sót nếu bỏ qua Pep Guardiola, nhà cầm quân điềm đạm, lịch lãm nhưng rất quyết đoán, ông chính là kiến trúc sư của sự quyến rũ "Tiki Taka", kết hợp với tố chất nghệ sĩ ở các cầu thủ Barça đã tạo nên một Barça đầy cuốn hút.

Pep Guardiola và Messi – 2 nhân tố quan trọng trong thành công của BarçaPep Guardiola và Messi – 2 nhân tố quan trọng trong thành công của Barça

Sát cánh cùng Barça, tôi đã trải qua mọi cung bật cảm xúc: Háo hức chờ đợi trận đấu bắt đầu, tiếc nuối khi bị mất điểm, phấn khởi khi đội nhà tấn công, hồi hộp lo âu khi bị dẫn trước, căng thẳng đến tận phút cuối cùng để rồi vỡ òa trong niềm vui chiến thắng và đau đớn đến rơi nước mắt khi đội bóng bị thất bại. Đó là những cảm giác chưa bao giờ tôi có được, Barcelona đã len lỏi vào tôi như thế !

Càng yêu Barça tôi càng nhớ đến Bố nhiều hơn, tôi đã hiểu được cảm giác của Bố trước đây.

Chất Barcelona: chất nghệ thuật

Từ sự "se duyên" bất ngờ với bóng đá, tôi cũng tìm hiểu và xem qua những trận đấu nổi tiếng ở Ngoại Hạng Anh, Serie A, Bundesliga... ở đó cũng có những trận derby cực kỳ hấp dẫn, sự cuồng nhiệt không thua kém gì ở Barcelona. Nhưng thật sự không đâu mang lại cho tôi cảm giác đặc biệt như với Barça. Tôi thường so sánh các đội bóng thiên về sức mạnh, tốc độ... giống như những bộ phim "bom tấn" của Hollywood: Hào nhoáng, bóng bẩy, hoành tráng... nhưng lại không đọng lại gì trong tôi. Còn với Barça tôi xem lối đá đó, con người đó, tư tưởng đó như một bộ phim nghệ thuật, không phô trương, nhẹ nhàng nhưng rất lãng mạn và sâu sắc. Có thể với một số người Barça không hấp dẫn nhưng với tôi Barça rất nghệ thuật, nghệ thuật đến từ cái đầu và đôi chân là công cụ để hiện thực nó.

Chất Barça chính là chất của nghệ thuậtChất Barça chính là chất của nghệ thuật

Pep đã từng nói: "Bất kỳ ai đến sân vận động hoặc xem trận đấu đều có quyền được thưởng thức và tận hưởng niềm hạnh phúc với từng diễn biến của trận đấu, chứ không chỉ mong ngóng tiếng còi kết thúc, và nhìn lên bảng điện tử để chứng nhận kết quả cuối cùng"... chính tư tưởng hướng đến cổ động viên, đã khiến Barça luôn chơi đẹp, luôn chơi cống hiến... và dù kết quả có thế nào Barça luôn ở trong tim của các Cules. Ở Barcelona mọi thứ giống như một gia đình.

Một Barcelona hoàn hảo trong mắt tôi

Nếu tổng hợp hết những yếu tố trên để tạo nên tình yêu của tôi với Barça thì có lẽ là chưa đủ, trong tình yêu rung động thôi chưa chắc đã là tình yêu, mà đôi khi đó chỉ là sự yêu thích nhất thời, sự rung động đến từ thị giác.

Barça chinh phục tôi không chỉ vì lối đá đẹp mắt hay những chiếc cup vinh quang... mà con đường để đi đến thành công của họ mới thật sự giá trị. Các cầu thủ luôn ra sân với tinh thần khát khao cống hiến, thi đấu với niềm đam mê vô tận. Điều này giống như tình cảm của tôi dành cho nghệ thuật hay âm nhạc, luôn luôn cống hiến hết mình.

Một Barça đoàn kết, yêu thương bảo vệ lẫn nhau. Một Messi toàn năng chấp nhận lùi về sau hỗ trợ đồng đội, hoặc nhường luôn việc ghi bàn, anh luôn đặt lợi ích của đội bóng lên lợi ích của bản thân. Ở đó, tôi cảm giác là một gia đình, mà chúng tôi – cầu thủ thứ 12 cũng chính là một thành viên của gia đình đó. Đúng như khẩu hiệu của đội bóng "Més que un Club – Hơn cả một câu lạc bộ".

Lối đá "Tiki taka" từng khuất phục cả thế giới rồi cũng đến ngày bị đối thủ hóa giải, minh chứng là sau khi giành "Cú ăn 6" vĩ đại Barça đã hứng chịu liên tiếp những thất bại, với sự phát triển của chiến thuật trong bóng đá hiện đại, điều này là lẽ dĩ nhiên, và Pep đã ra đi trong nhiều tiếc nuối. Đó có phải là dấu chấm hết cho kỷ nguyên Barcelona? Không! Barça đã biết chấp nhận thất bại, chấp nhận để thay đổi, chấp nhận để đương đầu với thử thách.

Enrique – người mang đến diện mạo mới cho BarçaEnrique – người mang đến diện mạo mới cho Barça

Người đã mang tới diện mạo mới cho Barça là Luis Enrique, Barça dưới thời ông vẫn là "Tiqui Taka" nhưng thực dụng hơn, quyết liệt hơn, tinh xảo hơn mà vẫn không kém phần hấp dẫn và kết quả đó đã mang lại cho Barça những thành công mới. Một Barça hoàn hảo trong tôi là một Barça biết thắng, và biết thất bại, biết thay đổi nhưng không đánh mất bản sắc.

Barcelona là một phần của trong cuộc sống tôi

Với nhiều người, tình yêu thì không cần lý do, yêu đơn giản là yêu thôi. Nhưng với tôi, tình yêu lại rất rõ ràng, nó không chỉ là sự rung động mà bao gồm cả sự trải nghiệm, sự đồng cảm, sự ngưỡng mộ, sự sẻ chia... Tình yêu của tôi dành cho Barcelona cũng vậy, nó đến từ những cảm xúc chân thật đó cùng với một phần ký ức về Bố tôi.

Giờ đây mỗi khi xem Barça thi đấu, tôi không chỉ là thưởng thức một trận bóng đá đơn thuần, mà như được trở về với những cảm xúc xưa, cảm xúc như khi còn Bố bên cạnh.

Barcelona chính là một phần trong cuộc sống của tôi.

Tôi là ai?

Khi tôi đã yêu và kỳ vọng nhiều vào đội bóng, tôi sẽ không tránh khỏi những cảm xúc đau đớn, hụt hẫng, thất vọng... khi đội bóng thất bại, thậm chí bực tức,chửi rủa, trách mắng một vài cá nhân nào đó, những lúc như vậy tôi thường nhớ về lời dạy của Bố:

"Tôi nhớ lúc còn đi học, khi chuẩn bị bước vào kỳ thi quan trọng, tôi mang bên mình một áp lực rất lớn, áp lực từ sự kỳ vọng của gia đình, nhất là Bố tôi. Và dù đã cố gắng rất nhiều, bài thi cũng không như tôi mong muốn. Lúc đó tôi rất chán nản, cảm thấy mình là kẻ vô dụng. Tôi trở về nhà và chấp nhận mọi sự trừng phạt từ Bố. Nhưng trái với điều tôi lo sợ, Bố lại nhẹ nhàng an ủi tôi, Bố còn động viên tôi cố gắng hơn cho bài thi sau.

Mãi sau này Bố mới nói: "Khi một ai đó thất bại, người đau khổ nhất chính là bản thân họ. Lúc đó mọi lời trách móc và chỉ trích sẽ đánh gục họ" Câu nói này của Bố khiến tôi nhớ mãi, nó giúp tôi nhìn cuộc sống một cách nhẹ nhàng hơn.

Và cho dù thất bại của Barça có khiến tôi đau đớn đến mức nào, tôi vẫn luôn đặt niềm tin vào đội bóng. Tôi đã ở bên khi đội bóng giành mọi vinh quang, thì chắc chắn tôi sẽ không quay lưng khi đội bóng thất bại. Vì tôi là một Cules!

● Đơn vị tổ chức: Cộng đồng Barçamania Việt Nam (FCBVN)
● Nhà tài trợ: Ngân hàng TMCP Sài Gòn - Hà Nội (SHB)
● Thẻ SHB-FCB MasterCard Debit dành riêng cho Barçamania Việt Nam: http://www.fcbarcelona.com.vn/fcbvn/cong-dong/the-shb-fcb-mastercard-debit-danh-rieng-cho-barcamania-vietnam.fcbvn

FCBVN

Đại diện thông tin của Cộng đồng Barçamania Việt Nam

Website: www.fcbarcelona.com.vn/diendan/index.php