Menu
Cộng đồng

"Vào, vào rồi, vàoooo...., Messi đã ghi bàn ở phút thứ 91, bàn thắng duy nhất giúp Argentina đánh bại Iran" Cho mãi đến sau này, tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc mà tôi nhận ra tình yêu của mình thuộc về ai, thuộc về điều gì. Cách đây hai năm, đúng hơn là hai năm tám tháng, ngay thời điểm diễn ra World Cup 2014, thời điểm mà một khoảnh khắc nhỏ đấy khiến cho cuộc sống tôi lật sang một trang mới.

Gửi chú Tito Vilanova kính mến,

Cháu biết bức thư này sẽ đến được với chú, vì cháu tin những chia sẻ từ trái tim đến trái tim, đôi khi không thể bị ngăn cản bởi những giới hạn nhân sinh hữu hình. Vậy nên, hôm nay cháu xin mạn phép viết cho người đàn ông nơi xa xôi mà cháu hằng ngưỡng mộ; ngưỡng mộ không chỉ bởi những câu chuyện tuyệt vời chú đã viết nên cùng màu áo lam đỏ mà cả chú và cháu cùng tin yêu, mà còn bởi lời răn dạy chú dành cho con trai mình: "Đừng bao giờ lo sợ vì điều gì, bởi những điều tưởng chừng quan trọng hôm nay, có thể ngày mai sẽ chẳng còn như thế". Những lời ấy, giản dị nhưng thấm thía như chính con người và cuộc đời chú, có sức lay động mạnh mẽ đến một cô gái nhỏ bé như cháu, một cô bé đang đứng chông chênh giữa tuổi 18, băn khoăn, giằng co trước những cánh cửa lớn của đời người. Cảm ơn chú, và cảm ơn câu lạc bộ FC Barcelona, vì đã chỉ cho cháu thấy, sống hết mình vì tình yêu, vì ước mơ, là một điều tuyệt vời đến như thế nào.

11 giờ đêm, khi viết những dòng này, tâm trạng của tôi thật sự rất tệ. Mặc dù không hề muốn đề cảm xúc riêng của bản thân chi phối bài viết, nhưng lại không thể tiết chế được nó. Trải lòng một chút gì đó về tình cảm của mình dành cho Barca có thể giúp tôi lấy lại được tinh thần chăng???

Tôi chưa từng kể về anh trai của mình, nhưng hôm nay tôi sẽ viết về anh ấy – anh trai đáng yêu của tôi cùng với tình yêu trái bóng. Anh tôi rất mê bóng đá. Mặc dù hơn tôi 2 tuổi nhưng tính tình lại cực kỳ trẻ con, nhắng nhít, rất hay trêu ghẹo, chọc tôi cười. Dáng người nhỏ con, loắt choắt, cộng thêm việc tối ngày chạy lăn trên sân bóng khiến toàn thân đen nhẻm, trông anh chẳng khác gì cậu nhõi cấp 3 chứ không ai nghĩ đã là sinh viên đại học rồi.

Càng ngày, sự cấm cản của gia đình với tôi về niềm đam mê bóng đá càng trở nên gay gắt. Cả tháng rồi, cứ tối đến, bố tôi lại rút dây mạng. Cả tháng rồi, tôi không thể xem trực tiếp các trận đấu của Barcelona - đội bóng mà tôi yêu thích. Đêm nay, tôi lại thức, ngồi trông ngóng, cập nhật tỉ số trận đấu giữa Barça - Celta. Ấy vậy mà đội bóng của tôi lại thua 0-3 ngay từ hiệp 1, do sự mất tập trung của hàng phòng ngự. Tôi tắt điện thoại, nhắm nghiền mắt. Áp lực học hành đã khiến tôi rã rời, lại gặp phải chuyện như vậy, tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, bức bối: " Bóng đá cũng thật biết cách khiến người ta buồn lòng! ". Trằn trọc một lúc lâu, tôi đột nhiên cảm giác như mình đang lạc vào thế giới khác, vẫn là của tôi, nhưng không phải ở hiện tại.

 

Cuộc thi Miss FCBVN 2016 sẽ bắt đầu khởi động vòng thi thứ 3 mang tính quyết định với 6 cái tên xuất sắc nhất. Trong đó 3 thí sinh Nguyễn Thu Hương (Hà Nội), Hồ Thị Dung (Lâm Đồng), Nguyễn Quý (Hà Nội) được khán giả bình chọn cao nhất. 3 thí sinh còn lại là Nguyễn Lê Vân (Bình Định), Vũ Thị Tú Tài (Hà Nội), Phạm Thị Nguyệt Hà (Tp.HCM) được Ban giám khảo lựa chọn.